Vệt sáng mảnh khảnh, yếu ớt đang cố lách mình qua vòm lá, một
chút thôi muốn ngẩng đầu kiêu hãnh với chiều tàn muộn bằng sắc vàng héo hắt.
Tia nắng mong manh.
Ngọn gió đi hoang vào chiều nhớ, len lén qua tóc mây, ngắm
ngày đi chầm chậm. Ngọn gió mong manh.
Theo hồn ta bồng bềnh thời xa vắng, trói tim ta đau thắt dại
khờ, thắt ngôn từ thôi lãng đãng khói sương, dệt áo thơ ta chiều nay mỏng mảnh.
Tơ trời mong manh.
Cõi hư vô không lời hẹn ước, hay chỉ những lời hẹn ước không
thành. Ta gắng sống bằng con tim yếu đuối, bằng chiều không tiếc nuối. Cuộc đời
mong manh.
Rồi giấc mơ tan, gục đầu khóc miên man, chơi vơi đi theo
chân ngày rã rời. Ngày buồn mong manh.
Một ngày với giọt cười trong veo trong nắng hanh hao, lăn
tròn theo dốc nhớ hướng về phía mặt trời. Một ngày thôi xanh xao, một ngày long
lanh môi mắt. Ngày thấy chiều êm ả trôi trong vầng sáng dịu dàng cùng gió lao
xao tay vẫy, vi vút tiếng lòng âm thanh vi diệu. Chiều thấy tan đi bao điều phiền
muộn, thấy hồn thôi mệt nhoài và ngập tràn hy vọng, tin yêu…
Thôi mong manh!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét